Mật Mã Tây Tạng
-
Chương 191: Chất thông tin của Sean
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Tây Mễ vô cùng phẫn nộ. Vốn đã tưởng có thể tiêu diệt toàn bộ, nhưng giờ lại để kẻ địch thoát ngay trước mũi, mười hai người đối phó với năm người, vậy mà còn để đối phương chạy mất, đây có khác nào một thất bại lớn chứ? Có điều, trong thời gian ngắn vậy mà đám người này đã phát hiện được sơ hở, đồng thời lợi dụng luôn sơ xuất này khiến mình mắc bẫy, chỉ riêng tư duy sắc bén và cẩn mật ấy thôi đã không thể coi thường được rồi.
Max nói: Tiếng Trung của Max vốn chẳng ra gì, lại thích tỉa tót câu chữ, thành ra mấy từ cuối phát âm thành: . Tây Mễ không nhịn nổi cười, hoàn toàn quên mất vừa nãy lúc chiến đấu tên giỏi nịnh bợ này đã lẩn đi đâu mất.
Kẻ địch chia làm hai hướng trái phải, hợp kích vào giữa như gọng kìm. Bọn Trác Mộc Cường Ba chạy phía trước, tốc độ chưa chắc đã nhanh hơn bọn truy binh, lại không dám dùng dây móc, vì như thế sẽ trở thành bia tập bắn cho đối phương. Họ phải lách qua lách lại tránh đạn, chốc chốc lại bắn trả, nhưng xét về tổng thể, thì đích thực vẫn đang ở thế yếu hơn.
Đường Mẫn hỏi.
Trác Mộc Cường Ba nhất thời cũng bó tay chưa nghĩ ra cách gì. Vẫn còn ba quả lựu đạn, hai quả lựu đạn sáng, ba trái đạn hấp dẫn, súng cũng còn đủ đạn, nhưng muốn đối phó với kẻ địch đông gấp đôi thì rõ ràng vẫn chưa đủ. Đột nhiên, gã rờ thấy bình thủy tinh nhỏ Sean đưa cho mình, lời nhắn của Sean lại vang lên bên tai: Gã lấy bình thủy tinh ấy ra, xé một mảnh áo quấn chặt vào quả lựu đạn, rồi rút chốt, nhắm về phía kẻ địch ném vèo ra.
Mấy người bọn Steven vội vàng phục người xuống, một tiếng, cát bụi bắn tung tóe, nhưng trong bóng tối, chẳng ai chú ý đến những giọt nước bắn tung tóe lên người mình.
Bọn địch phía bên phải lại ào lên, tiếng súng phía sau vẫn rất rát, bình chất lỏng dùng để giữ mạng của Sean dường như không phát huy tác dụng gì lớn lắm. Trác Mộc Cường Ba bắt đầu thấy lo lắng.
Lúc này, chỉ nghe pháp sư Á La nói: Nói xong liền lách người lao về phía trái. Lữ Cánh Nam nói:
Một cái bóng lướt vèo qua trước mắt bọn truy binh, Lôi Ba buộc phải dừng lại, hỏi Lục Hữu Tài:
Lục Hữu Tài đáp:
Những tên khác cũng đều dừng lại theo, chỉ có Ivan là muốn lập tức bắt được người đẹp, xông lên nhanh nhất:
Lôi Ba vươn tay, giữ chặt lấy con gấu Nga cao hơn hắn cả một cái đầu.
Lôi Ba quát lên như thế, Ivan cũng không dám xông lên nữa, tuy hắn to đầu hơn Lôi Ba, nhưng nếu động tay động chân thật, hắn cũng không dám chọc đến tên họ Lôi này.
Những cái bóng phía trước mỗi lúc một xa, Brian xòe tay ra hỏi.
Nhìn vết máu nhỏ xuống đám cỏ, Lôi Ba nhe răng cười, liên lạc lại với Tây Mễ.
Lúc bọn chúng về đến chòi cây, Hồ Tử đang băng bó vết thương, hắn bị đạn xuyên qua bắp tay, loại áo chống đạn này không bảo vệ được tứ chi. Vừa bước vào, Max đã chun mũi hít mạnh, bước đến bên cạnh bọn Lâm Nhiệm, hít hít ngửi ngửi một lượt:
Mấy tên vừa quay lại đều đưa cổ áo lên mũi hít mạnh, chẳng hiểu mô tê gì. Ivan nói:
Cả bọn liền cười phá lên dâm đãng.
Trở về làng Công Nhật Lạp, việc đầu tiên cần làm là xử lý vết thương. Trác Mộc Cường Ba đúng là chỉ bị xước sát sơ sơ, cùng một bên má bị ba viên đạn sượt qua, không biết có phải may mắn hay không, giờ đây trên mặt gã đã có thêm ba vết thương trông như râu mèo. Đội trưởng Hồ Dương cũng không bị thương nặng, máu trên người anh là của Lữ Cánh Nam chảy xuống, cô thoát được khỏi vòng vây của kẻ địch, nhưng dù sao thân thủ cũng chưa bằng được pháp sư Á La, bị một viên đạn xuyên qua giữa xương vai và xương quai xanh, một viên khác ghim vào bắp đùi, về sau lại phải quần thảo tay đôi với con gấu Nga khủng khiếp kia một hồi, vết thương càng sâu thêm. Nhưng trên đường quay về, cô vẫn như chưa hề có chuyện gì xảy ra, vừa chạy vừa bắn trả, lại còn nhiều lần yểm hộ cho đội trưởng Hồ Dương và Đường Mẫn. Nhìn vệt máu nhuốm đỏ cả vùng ngực dưới ánh đèn, Trác Mộc Cường Ba không khỏi thầm kinh hãi:
Đêm nay vậy là không thể nghỉ ngơi được nữa, cần phải lập tức chuẩn bị sẵn sàng, biết đâu sáng sớm ngày mai, kẻ địch lại vác đủ loại vũ khí hạng nặng mà họ chưa gặp bao giờ xông tới càn quét cũng không chừng. Cạm bẫy phía cổng làng cần phải gia cố tăng cường, dù cho dùng đến các loại vũ khí có sức phá hoại lớn như mìn cỡ nhỏ, thuốc nổ kẹo cao su... cũng chưa đủ. Trác Mộc Cường Ba kiểm tra lại đạn được còn lại, nếu kẻ địch vây khốn ngôi làng này, liệu bọn gã cầm cự được bao nhiêu lâu chứ? Dù sao thì nơi này cũng chẳng còn cách Bạc Ba La thần miếu bao xa nữa, bọn đối phương chỉ cần tiêu diệt nhóm của gã, là đã có thể hoành hành bá đạo ở nơi này, chẳng cần phải lo nghĩ gì nữa. Lúc này, đội trưởng Hồ Dương chợt quay sang hỏi gã:
Trác Mộc Cường Ba nói:
Đội trưởng Hồ Dương lại nói:
Trác Mộc Cường Ba lắc đầu nói:
Lúc này, Trương Lập mới hoảng hốt lật đật lao vào, vừa bước qua cửa đã oang oang cất tiếng: người Lỗ Mặc Bấy giờ, anh mới để ý thấy vết máu lấm tấm trên người Trác Mộc Cường Ba, đội trưởng Hồ Dương và pháp sư Á La.
Trác Mộc Cường Ba hỏi:
Trương Lập gãi gãi đầu, thẽ thọt nói: Anh chàng đã lén lút đưa Mã Cát về phòng trước, vẫn còn tưởng không ai hay biết chuyện gì.
Nhạc Dương vừa vào cửa đã cáu kỉnh làu bàu, nhìn thấy Trương Lập, tức thì kêu lên một tiếng kinh ngạc: sau đó lại nhanh nhảu quay sang hỏi:
Mặt Trương Lập tức thì đỏ bừng lên như trái cà chua chín, chỉ tay vào Nhạc Dương và Ba Tang, lắp bắp nói: Thảo nào anh luôn thấy kỳ lạ, bọn người Lỗ Mặc ấy vốn đang bám riết lấy bọn họ, sau rồi chẳng hiểu sao lại ngừng truy kích, hình như còn nghe thấy tiếng súng.
Nhạc Dương dẩu mỏ lên:
Trác Mộc Cường Ba xua tay nói:
Trương Lập và Mã Cát đang nằm trên thảm cỏ nghỉ ngơi, đột nhiên nghe thấy âm thanh giống như tiếng thổi tù và, Mã Cát bảo với Trương Lập, hình như người Lỗ Mặc bị khiêu khích gì đó. Trương Lập vội hoảng hốt bế cô lên chạy thẳng một mạch, lần này anh chỉ mang có một món vũ khí, mà cũng không phải loại đối phó được với bọn người Lỗ Mặc ấy. Trong lúc bỏ chạy, Trương Lập phát hiện có rất nhiều người Lỗ Mặc, dường như chúng đang tụ tập về nơi nào đó, nhưng vẫn có một nhóm nhỏ tách ra truy đuổi anh và Mã Cát, nhưng về sau hình như đã bị cản lại.
Trương Lập kể xong, Nhạc Dương lại bổ sung thêm. Anh và Ba Tang đứng ở chỗ cao, độ cảnh giới cũng cao hơn, theo quan sát của họ, bọn người Lỗ Mặc từ bốn phương tám hướng dường như đều bị thu hút cả về một chỗ, đang tụ tập về phía mép bình đài gần thôn làng. Họ không dám khẳng định lũ người Lỗ Mặc ấy có ý đồ tập kích làng Công Nhã Lạp hay không, vì vậy chỉ giết chết đám đuổi theo Trương Lập và Mã Cát, rồi trở về báo cáo luôn.
Vừa dứt lời, Nhạc Dương lại hỏi:
Trác Mộc Cường Ba đứng lên nói: Rốt cuộc là sao vậy? Hôm nay là ngày hạn của họ chăng? Bọn người Lỗ Mặc cũng muốn tấn công ngôi làng này ư? Trác Mộc Cường Ba lắc mạnh đầu, cố gắng hất văng những ý nghĩ hoang đường ấy ra ngoài.
Viên đạn đã được gắp ra, Đường Mẫn đang băng vai cho Lữ Cánh Nam. Trác Mộc Cường Ba định gõ cửa, không ngờ vừa đụng khẽ vào cánh cửa đã bật mở ra, gã tưởng vết thương của Lữ Cánh Nam đã xử lý xong rồi, liền bước vào nói: Ánh mắt gã dừng lại trên bộ ngực trắng như tuyết, lập tức biết mình đã sai lầm.
Đường Mẫn cuống quýt kêu lên:
Trác Mộc Cường Ba vội khép cửa lại, đứng bên ngoài nói:
Lữ Cánh Nam nói:
Trác Mộc Cường Ba quay trở lại, bảo Trương Lập khởi động hệ thống radar, tất cả sẵn sàng vũ khí, chuẩn bị quyết tử chiến một trận.
Lúc này, âm thanh nghe giống tiếng tù và kia lại vang lên, phá vỡ màn đêm tĩnh lặng, tựa như có vô số người Lỗ Mặc đang sầm sập tràn về phía ngôi làng như cơn nước thủy triều dâng. Dân làng đều giật mình thức giấc, ai nấy hoảng hốt bất an, vội chạy sang các nhà thông báo lẫn nhau, có người quỳ sụp xuống cầu khấn. Hơi thở của thần Chết đã mù mịt bao phủ khắp xung quanh thôn Công Nhật Lạp này rồi.
Mã Cát cũng bị kinh động, cô chạy đi tìm Trương Lập, hy vọng biết được tin tức gì đó.
Trương Lập nhẹ nhàng đỡ lấy Mã Cát, để cô dựa vào người mình, thì thầm nói:
Pháp sư Á La nhắm mắt lắng nghe phương hướng phát ra âm thanh, cặp mắt bỗng mở bừng ra:
Nhạc Dương và Trương Lập đã biết chuyện gì xảy ra, đương nhiên hiểu được ý của pháp sư Á La.
Trác Mộc Cường Ba sực nhớ ra lời nhắc nhở của Sean: Lẽ nào là...
Bọn Tây Mễ cũng không tên nào ngủ được, có điều, chúng không ngủ là vì hưng phấn. Trong làng sẽ có gì chứ? Có những súc thịt lớn, có rượu ngon, lại còn có cả vô số mỹ nữ, đương nhiên, nếu có vàng bạc châu báu gì gì đó thì càng tốt. Bọn chúng thu xếp lại hành trang, ba lô, túi xách. Đã biết vị trí ngôi làng ở đâu, giờ còn gì phải do dự nữa? Tuy có mấy tên người hiện đại giống như bọn chúng bảo vệ cho ngôi làng ấy, nhưng trang bị của đối phương không hoàn thiện như chúng, nhân số cũng không bằng. Chỉ cần đợi đến khi trời sáng là có thể tấn công vào làng, tiêu diệt hết kẻ địch, hừ, mọi người sống trên vùng đất này đều phải cúi đầu, đám người nguyên thủy cầm cung nỏ với giáo dài ấy, lấy gì ra để đối kháng với súng máy và lựu đạn cơ chứ?!
Đúng lúc ấy chợt có âm thanh như tiếng còi hơi từ đằng xa vẳng lại. Kỳ quái, còi hơi? Á! Là bọn thằn lằn hai chân, loài sinh vật đáng ghét nhất trong khu rừng này, bọn chúng như là một lũ quân du kích, chốc chốc lại ập ra đột kích mọi loài động vật trong rừng, cả bọn Tây Mễ cũng không ít lần nếm mùi đau khổ rồi.
Tây Mễ lập tức trở nên căng thẳng, vội khoát tay bảo Lâm Nhiệm:
Lâm Nhiệm lên cây, lắp đặt thêm ăng ten cho radar. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://qtruyen.net
Dick vừa dứt lời, Max liền buột miệng nói theo, mới được nửa câu đã sực nhận ra mình lỡ lời, lập tức im bặt.
Tây Mễ lại bắt đầu sờ sờ lên vết sẹo trên mặt, đó là tín hiệu nguy hiểm.
Chỉ thấy trên màn hình hiện ra hơn trăm điểm sáng nhấp nháy, đều đang di chuyển về cùng một hướng. Tây Mễ nói:
Lôi Ba lập tức đáp: "Con gần nhất chỉ cách chưa đầy hai mươi ki lô mét, chúng đang đi qua ngôi làng phía trước, hình như không hề có ý định tụ tập ở đó. Tốc độ khoảng bốn mươi ki lô mét một giờ, không phải vận tốc lúc săn mồi, chúng tiến lên theo từng nhóm năm ba con một. Có vẻ như tất cả bọn thằn lằn ở khu vực quanh đây đều tụ tập cả lại rồi, thật hết sức bất bình thường."
Max lẩm bẩm nói một mình.
Tây Mễ ra lệnh:
Max bỗng dưng kêu toáng lên, khiến cả Tây Mễ cũng giật bắn mình, Max đuỗn mặt ra, cuống cuồng nói bằng tiếng Anh:
Cả đám người đều ngẩn cả ra. Tây Mễ quát lên: Y hiểu rất rõ, cái tên Max nhát gan này đột nhiên dám lớn tiếng như vậy, chắc chắn phải có nguyên do gì đặc biệt.
Đinh Minh Hữu nghĩ ngợi giây lát, rồi nói:
Max sợ đến nỗi giọng nói cũng phát run lên.
Dick hỏi:
Đinh Minh Hữu liền nhắc:
Steven rờ rờ vết thương nhỏ trên má, cuối cùng cũng nhớ ra.
Mặt Max tái mét, lẩm bẩm nói:
Tây Mễ vươn tay chụp lấy Max, định nhìn cho rõ xem thằng Tây cao lớn này có phải đã sợ đến phát rồ rồi hay không,
Max bình tĩnh nói:
Lôi Ba nói:
Con mắt tam giác của Tây Mễ nheo nheo lại, bắn ra những tia lạnh lẽo rợn người, y gầm lên một tiếng:
Đinh Minh Hữu nói:
Giọng Tây Mễ thấp hẳn xuống, nhưng ngữ khí lại băng lạnh khiến người ta nghe mà phát run lên.
Pháp sư Á La nghe Trác Mộc Cường Ba kể xong, không khỏi thầm kinh ngạc. Ông đã biết đó là thứ gì rồi, đồng thời cũng càng khẳng định chắc chắn thân phận của Sean hơn, một người yêu thích động vật tuyệt đối không thể có trình độ ấy được! Nhìn những đốm sáng đang tràn về phía doanh trại của kẻ địch trên màn hình, pháp sư Á La khẽ mỉm cười.
Trương Lập đứng bên cạnh hỏi. Trác Mộc Cường Ba gật gật đầu.
Lúc này, Lữ Cánh Nam đã mặc lại quần áo, cùng với Đường Mẫn bước ra ngoài, thấy cả hội vẫn còn ở trong phòng mà không ra ngoài đầu làng phòng ngự, liền hỏi:
Pháp sư Á La lắc đầu:
Lữ Cánh Nam lập tức hỏi:
Pháp sư Á La gật đầu. Trác Mộc Cường Ba thoáng động tâm, nếu đúng là chất thông tin ấy gây ra, vậy thì thủ đoạn này thực sự quá sức hữu hiệu, lẽ nào Sean đúng thật là...
Trong tiếng tù và từ đằng xa vẳng lại, còn kèm theo tiếng súng và tiếng nổ. Pháp sư Á La khẽ nói:
Lữ Cánh Nam cũng nói: Cô khẽ vuốt vuốt lại mái tóc, dù Sean là người thế nào, thì lần này anh ta cũng đã cứu họ một mạng, trước đây đối đãi với Sean như vậy, rốt cuộc là đúng hay sai?
Khóe mắt của Ba Tang khẽ giật giật. Cổ độc, càng lúc anh ta càng không thể hiểu nổi thứ ấy.
Max nói: Tiếng Trung của Max vốn chẳng ra gì, lại thích tỉa tót câu chữ, thành ra mấy từ cuối phát âm thành: . Tây Mễ không nhịn nổi cười, hoàn toàn quên mất vừa nãy lúc chiến đấu tên giỏi nịnh bợ này đã lẩn đi đâu mất.
Kẻ địch chia làm hai hướng trái phải, hợp kích vào giữa như gọng kìm. Bọn Trác Mộc Cường Ba chạy phía trước, tốc độ chưa chắc đã nhanh hơn bọn truy binh, lại không dám dùng dây móc, vì như thế sẽ trở thành bia tập bắn cho đối phương. Họ phải lách qua lách lại tránh đạn, chốc chốc lại bắn trả, nhưng xét về tổng thể, thì đích thực vẫn đang ở thế yếu hơn.
Đường Mẫn hỏi.
Trác Mộc Cường Ba nhất thời cũng bó tay chưa nghĩ ra cách gì. Vẫn còn ba quả lựu đạn, hai quả lựu đạn sáng, ba trái đạn hấp dẫn, súng cũng còn đủ đạn, nhưng muốn đối phó với kẻ địch đông gấp đôi thì rõ ràng vẫn chưa đủ. Đột nhiên, gã rờ thấy bình thủy tinh nhỏ Sean đưa cho mình, lời nhắn của Sean lại vang lên bên tai: Gã lấy bình thủy tinh ấy ra, xé một mảnh áo quấn chặt vào quả lựu đạn, rồi rút chốt, nhắm về phía kẻ địch ném vèo ra.
Mấy người bọn Steven vội vàng phục người xuống, một tiếng, cát bụi bắn tung tóe, nhưng trong bóng tối, chẳng ai chú ý đến những giọt nước bắn tung tóe lên người mình.
Bọn địch phía bên phải lại ào lên, tiếng súng phía sau vẫn rất rát, bình chất lỏng dùng để giữ mạng của Sean dường như không phát huy tác dụng gì lớn lắm. Trác Mộc Cường Ba bắt đầu thấy lo lắng.
Lúc này, chỉ nghe pháp sư Á La nói: Nói xong liền lách người lao về phía trái. Lữ Cánh Nam nói:
Một cái bóng lướt vèo qua trước mắt bọn truy binh, Lôi Ba buộc phải dừng lại, hỏi Lục Hữu Tài:
Lục Hữu Tài đáp:
Những tên khác cũng đều dừng lại theo, chỉ có Ivan là muốn lập tức bắt được người đẹp, xông lên nhanh nhất:
Lôi Ba vươn tay, giữ chặt lấy con gấu Nga cao hơn hắn cả một cái đầu.
Lôi Ba quát lên như thế, Ivan cũng không dám xông lên nữa, tuy hắn to đầu hơn Lôi Ba, nhưng nếu động tay động chân thật, hắn cũng không dám chọc đến tên họ Lôi này.
Những cái bóng phía trước mỗi lúc một xa, Brian xòe tay ra hỏi.
Nhìn vết máu nhỏ xuống đám cỏ, Lôi Ba nhe răng cười, liên lạc lại với Tây Mễ.
Lúc bọn chúng về đến chòi cây, Hồ Tử đang băng bó vết thương, hắn bị đạn xuyên qua bắp tay, loại áo chống đạn này không bảo vệ được tứ chi. Vừa bước vào, Max đã chun mũi hít mạnh, bước đến bên cạnh bọn Lâm Nhiệm, hít hít ngửi ngửi một lượt:
Mấy tên vừa quay lại đều đưa cổ áo lên mũi hít mạnh, chẳng hiểu mô tê gì. Ivan nói:
Cả bọn liền cười phá lên dâm đãng.
Trở về làng Công Nhật Lạp, việc đầu tiên cần làm là xử lý vết thương. Trác Mộc Cường Ba đúng là chỉ bị xước sát sơ sơ, cùng một bên má bị ba viên đạn sượt qua, không biết có phải may mắn hay không, giờ đây trên mặt gã đã có thêm ba vết thương trông như râu mèo. Đội trưởng Hồ Dương cũng không bị thương nặng, máu trên người anh là của Lữ Cánh Nam chảy xuống, cô thoát được khỏi vòng vây của kẻ địch, nhưng dù sao thân thủ cũng chưa bằng được pháp sư Á La, bị một viên đạn xuyên qua giữa xương vai và xương quai xanh, một viên khác ghim vào bắp đùi, về sau lại phải quần thảo tay đôi với con gấu Nga khủng khiếp kia một hồi, vết thương càng sâu thêm. Nhưng trên đường quay về, cô vẫn như chưa hề có chuyện gì xảy ra, vừa chạy vừa bắn trả, lại còn nhiều lần yểm hộ cho đội trưởng Hồ Dương và Đường Mẫn. Nhìn vệt máu nhuốm đỏ cả vùng ngực dưới ánh đèn, Trác Mộc Cường Ba không khỏi thầm kinh hãi:
Đêm nay vậy là không thể nghỉ ngơi được nữa, cần phải lập tức chuẩn bị sẵn sàng, biết đâu sáng sớm ngày mai, kẻ địch lại vác đủ loại vũ khí hạng nặng mà họ chưa gặp bao giờ xông tới càn quét cũng không chừng. Cạm bẫy phía cổng làng cần phải gia cố tăng cường, dù cho dùng đến các loại vũ khí có sức phá hoại lớn như mìn cỡ nhỏ, thuốc nổ kẹo cao su... cũng chưa đủ. Trác Mộc Cường Ba kiểm tra lại đạn được còn lại, nếu kẻ địch vây khốn ngôi làng này, liệu bọn gã cầm cự được bao nhiêu lâu chứ? Dù sao thì nơi này cũng chẳng còn cách Bạc Ba La thần miếu bao xa nữa, bọn đối phương chỉ cần tiêu diệt nhóm của gã, là đã có thể hoành hành bá đạo ở nơi này, chẳng cần phải lo nghĩ gì nữa. Lúc này, đội trưởng Hồ Dương chợt quay sang hỏi gã:
Trác Mộc Cường Ba nói:
Đội trưởng Hồ Dương lại nói:
Trác Mộc Cường Ba lắc đầu nói:
Lúc này, Trương Lập mới hoảng hốt lật đật lao vào, vừa bước qua cửa đã oang oang cất tiếng: người Lỗ Mặc Bấy giờ, anh mới để ý thấy vết máu lấm tấm trên người Trác Mộc Cường Ba, đội trưởng Hồ Dương và pháp sư Á La.
Trác Mộc Cường Ba hỏi:
Trương Lập gãi gãi đầu, thẽ thọt nói: Anh chàng đã lén lút đưa Mã Cát về phòng trước, vẫn còn tưởng không ai hay biết chuyện gì.
Nhạc Dương vừa vào cửa đã cáu kỉnh làu bàu, nhìn thấy Trương Lập, tức thì kêu lên một tiếng kinh ngạc: sau đó lại nhanh nhảu quay sang hỏi:
Mặt Trương Lập tức thì đỏ bừng lên như trái cà chua chín, chỉ tay vào Nhạc Dương và Ba Tang, lắp bắp nói: Thảo nào anh luôn thấy kỳ lạ, bọn người Lỗ Mặc ấy vốn đang bám riết lấy bọn họ, sau rồi chẳng hiểu sao lại ngừng truy kích, hình như còn nghe thấy tiếng súng.
Nhạc Dương dẩu mỏ lên:
Trác Mộc Cường Ba xua tay nói:
Trương Lập và Mã Cát đang nằm trên thảm cỏ nghỉ ngơi, đột nhiên nghe thấy âm thanh giống như tiếng thổi tù và, Mã Cát bảo với Trương Lập, hình như người Lỗ Mặc bị khiêu khích gì đó. Trương Lập vội hoảng hốt bế cô lên chạy thẳng một mạch, lần này anh chỉ mang có một món vũ khí, mà cũng không phải loại đối phó được với bọn người Lỗ Mặc ấy. Trong lúc bỏ chạy, Trương Lập phát hiện có rất nhiều người Lỗ Mặc, dường như chúng đang tụ tập về nơi nào đó, nhưng vẫn có một nhóm nhỏ tách ra truy đuổi anh và Mã Cát, nhưng về sau hình như đã bị cản lại.
Trương Lập kể xong, Nhạc Dương lại bổ sung thêm. Anh và Ba Tang đứng ở chỗ cao, độ cảnh giới cũng cao hơn, theo quan sát của họ, bọn người Lỗ Mặc từ bốn phương tám hướng dường như đều bị thu hút cả về một chỗ, đang tụ tập về phía mép bình đài gần thôn làng. Họ không dám khẳng định lũ người Lỗ Mặc ấy có ý đồ tập kích làng Công Nhã Lạp hay không, vì vậy chỉ giết chết đám đuổi theo Trương Lập và Mã Cát, rồi trở về báo cáo luôn.
Vừa dứt lời, Nhạc Dương lại hỏi:
Trác Mộc Cường Ba đứng lên nói: Rốt cuộc là sao vậy? Hôm nay là ngày hạn của họ chăng? Bọn người Lỗ Mặc cũng muốn tấn công ngôi làng này ư? Trác Mộc Cường Ba lắc mạnh đầu, cố gắng hất văng những ý nghĩ hoang đường ấy ra ngoài.
Viên đạn đã được gắp ra, Đường Mẫn đang băng vai cho Lữ Cánh Nam. Trác Mộc Cường Ba định gõ cửa, không ngờ vừa đụng khẽ vào cánh cửa đã bật mở ra, gã tưởng vết thương của Lữ Cánh Nam đã xử lý xong rồi, liền bước vào nói: Ánh mắt gã dừng lại trên bộ ngực trắng như tuyết, lập tức biết mình đã sai lầm.
Đường Mẫn cuống quýt kêu lên:
Trác Mộc Cường Ba vội khép cửa lại, đứng bên ngoài nói:
Lữ Cánh Nam nói:
Trác Mộc Cường Ba quay trở lại, bảo Trương Lập khởi động hệ thống radar, tất cả sẵn sàng vũ khí, chuẩn bị quyết tử chiến một trận.
Lúc này, âm thanh nghe giống tiếng tù và kia lại vang lên, phá vỡ màn đêm tĩnh lặng, tựa như có vô số người Lỗ Mặc đang sầm sập tràn về phía ngôi làng như cơn nước thủy triều dâng. Dân làng đều giật mình thức giấc, ai nấy hoảng hốt bất an, vội chạy sang các nhà thông báo lẫn nhau, có người quỳ sụp xuống cầu khấn. Hơi thở của thần Chết đã mù mịt bao phủ khắp xung quanh thôn Công Nhật Lạp này rồi.
Mã Cát cũng bị kinh động, cô chạy đi tìm Trương Lập, hy vọng biết được tin tức gì đó.
Trương Lập nhẹ nhàng đỡ lấy Mã Cát, để cô dựa vào người mình, thì thầm nói:
Pháp sư Á La nhắm mắt lắng nghe phương hướng phát ra âm thanh, cặp mắt bỗng mở bừng ra:
Nhạc Dương và Trương Lập đã biết chuyện gì xảy ra, đương nhiên hiểu được ý của pháp sư Á La.
Trác Mộc Cường Ba sực nhớ ra lời nhắc nhở của Sean: Lẽ nào là...
Bọn Tây Mễ cũng không tên nào ngủ được, có điều, chúng không ngủ là vì hưng phấn. Trong làng sẽ có gì chứ? Có những súc thịt lớn, có rượu ngon, lại còn có cả vô số mỹ nữ, đương nhiên, nếu có vàng bạc châu báu gì gì đó thì càng tốt. Bọn chúng thu xếp lại hành trang, ba lô, túi xách. Đã biết vị trí ngôi làng ở đâu, giờ còn gì phải do dự nữa? Tuy có mấy tên người hiện đại giống như bọn chúng bảo vệ cho ngôi làng ấy, nhưng trang bị của đối phương không hoàn thiện như chúng, nhân số cũng không bằng. Chỉ cần đợi đến khi trời sáng là có thể tấn công vào làng, tiêu diệt hết kẻ địch, hừ, mọi người sống trên vùng đất này đều phải cúi đầu, đám người nguyên thủy cầm cung nỏ với giáo dài ấy, lấy gì ra để đối kháng với súng máy và lựu đạn cơ chứ?!
Đúng lúc ấy chợt có âm thanh như tiếng còi hơi từ đằng xa vẳng lại. Kỳ quái, còi hơi? Á! Là bọn thằn lằn hai chân, loài sinh vật đáng ghét nhất trong khu rừng này, bọn chúng như là một lũ quân du kích, chốc chốc lại ập ra đột kích mọi loài động vật trong rừng, cả bọn Tây Mễ cũng không ít lần nếm mùi đau khổ rồi.
Tây Mễ lập tức trở nên căng thẳng, vội khoát tay bảo Lâm Nhiệm:
Lâm Nhiệm lên cây, lắp đặt thêm ăng ten cho radar. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://qtruyen.net
Dick vừa dứt lời, Max liền buột miệng nói theo, mới được nửa câu đã sực nhận ra mình lỡ lời, lập tức im bặt.
Tây Mễ lại bắt đầu sờ sờ lên vết sẹo trên mặt, đó là tín hiệu nguy hiểm.
Chỉ thấy trên màn hình hiện ra hơn trăm điểm sáng nhấp nháy, đều đang di chuyển về cùng một hướng. Tây Mễ nói:
Lôi Ba lập tức đáp: "Con gần nhất chỉ cách chưa đầy hai mươi ki lô mét, chúng đang đi qua ngôi làng phía trước, hình như không hề có ý định tụ tập ở đó. Tốc độ khoảng bốn mươi ki lô mét một giờ, không phải vận tốc lúc săn mồi, chúng tiến lên theo từng nhóm năm ba con một. Có vẻ như tất cả bọn thằn lằn ở khu vực quanh đây đều tụ tập cả lại rồi, thật hết sức bất bình thường."
Max lẩm bẩm nói một mình.
Tây Mễ ra lệnh:
Max bỗng dưng kêu toáng lên, khiến cả Tây Mễ cũng giật bắn mình, Max đuỗn mặt ra, cuống cuồng nói bằng tiếng Anh:
Cả đám người đều ngẩn cả ra. Tây Mễ quát lên: Y hiểu rất rõ, cái tên Max nhát gan này đột nhiên dám lớn tiếng như vậy, chắc chắn phải có nguyên do gì đặc biệt.
Đinh Minh Hữu nghĩ ngợi giây lát, rồi nói:
Max sợ đến nỗi giọng nói cũng phát run lên.
Dick hỏi:
Đinh Minh Hữu liền nhắc:
Steven rờ rờ vết thương nhỏ trên má, cuối cùng cũng nhớ ra.
Mặt Max tái mét, lẩm bẩm nói:
Tây Mễ vươn tay chụp lấy Max, định nhìn cho rõ xem thằng Tây cao lớn này có phải đã sợ đến phát rồ rồi hay không,
Max bình tĩnh nói:
Lôi Ba nói:
Con mắt tam giác của Tây Mễ nheo nheo lại, bắn ra những tia lạnh lẽo rợn người, y gầm lên một tiếng:
Đinh Minh Hữu nói:
Giọng Tây Mễ thấp hẳn xuống, nhưng ngữ khí lại băng lạnh khiến người ta nghe mà phát run lên.
Pháp sư Á La nghe Trác Mộc Cường Ba kể xong, không khỏi thầm kinh ngạc. Ông đã biết đó là thứ gì rồi, đồng thời cũng càng khẳng định chắc chắn thân phận của Sean hơn, một người yêu thích động vật tuyệt đối không thể có trình độ ấy được! Nhìn những đốm sáng đang tràn về phía doanh trại của kẻ địch trên màn hình, pháp sư Á La khẽ mỉm cười.
Trương Lập đứng bên cạnh hỏi. Trác Mộc Cường Ba gật gật đầu.
Lúc này, Lữ Cánh Nam đã mặc lại quần áo, cùng với Đường Mẫn bước ra ngoài, thấy cả hội vẫn còn ở trong phòng mà không ra ngoài đầu làng phòng ngự, liền hỏi:
Pháp sư Á La lắc đầu:
Lữ Cánh Nam lập tức hỏi:
Pháp sư Á La gật đầu. Trác Mộc Cường Ba thoáng động tâm, nếu đúng là chất thông tin ấy gây ra, vậy thì thủ đoạn này thực sự quá sức hữu hiệu, lẽ nào Sean đúng thật là...
Trong tiếng tù và từ đằng xa vẳng lại, còn kèm theo tiếng súng và tiếng nổ. Pháp sư Á La khẽ nói:
Lữ Cánh Nam cũng nói: Cô khẽ vuốt vuốt lại mái tóc, dù Sean là người thế nào, thì lần này anh ta cũng đã cứu họ một mạng, trước đây đối đãi với Sean như vậy, rốt cuộc là đúng hay sai?
Khóe mắt của Ba Tang khẽ giật giật. Cổ độc, càng lúc anh ta càng không thể hiểu nổi thứ ấy.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook